Vẫn mãi nơi đây . Bài hát liên quan. Em Vẫn Yêu Em Vẫn Tin Nhạc sĩ: Chưa Biết. Khóc cho yêu thương nay đã quá xa rồi, Khóc cho em yêu anh bằng cả tâm hồn, Khóc cho bao năm tháng qua có vai kề vai. Với anh hôm nay chỉ là những dối lừa, Với em hôm nay chỉ là những hờn ghen mà sao
Chờ mong đến một ngày thuộc về nhau. Anh vẫn đứng đây bên khung cửa sổ. Anh vẫn đứng đây chờ nắng lên. Còn em giờ đang nơi đâu có thấy chăng mùa nắng đã ghé vai gầy. Người yêu hỡi anh nhớ tiếng em à ơi. Gió vẫn hát thành lời. Mặc kệ mây, mây bay về trời. Ở
Yêu vẫn nơi đây. Thể loại: Ngôn Tình. Tác giả: Tình Không Lam Hề. Số chương: 15. FULL. Chương mới nhất: Chương 29 (kết) Cập nhật cuối: 7 năm trước. Dung Nhược không phải cô gái lạnh lùng dứt khoát, đối mặt với tình yêu, cô sẽ do dự, thế nhưng, trong cô ấy lại có những tính cách của phái đẹp khiến tôi ngưỡng mộ.
Bắt chéo chân một cách tao nhã, cô cúi đầu lấy một bao Thất Tinh và một cái bật lửa màu bạc ra. "Tiểu thư à, ở đây cấm hút thuốc.". Vừa rút điếu thuốc ra đã bị người ta cướp mất, Dung Nhược ngẩng đầu lên nhìn người vừa bước tới trước mặt. "Dẫu sao cậu cũng là nửa chủ nhân ở đây đấy!".
"YÊU VẪN NƠI ĐÂY " Truyện ngôn tình hiện đại cực hay và cảm động. Truyện kể về Vân Hân vốn là em gái nuôi của Vân Trạm, và DUng Nhược là bạn
Dung Nhược, chủ động tới tìm anh. Dẫu biết cô đã mất trí nhớ, dẫu đã đoán ra đại khái mục đích tới gặp của cô, nhưng niềm vui vẫn nhẹ nhàng dâng lên trong trái tim đã quen hờ hững. "Thư ký Vương" Vân Trạm vừa quay xe trở về phòng làm việc vừa căn dặn: "Cô xuống dưới dẫn cô ấy lên.". "Vâng.".
p6x4CAC. “Cô Dung, chúc mừng cô! Tất cả các kết quả kiểm tra đều bình thường, trí nhớ của cô đã hoàn toàn khôi phục! Sau này không cần tới đây kiểm tra nữa.”“Cám ơn.”Trên một con đường ở nước ngoài, ánh nắng chan hòa rực mặt phương đông xinh đẹp tinh tế khiến vô số người đi đường quay lại nhìn với ánh mắt ngưỡng mộ.“Vân Trạm…” Hai tiếng khẽ bật khỏi đôi môi duyên dáng, khuôn mặt thanh tú thoáng hiện một nụ cười, song lại ẩn chứa sự lạnh lùng vốn chẳng hợp với vẻ ưu nhã và hiền hòa cà phê “Lam Dạ”.Hà Dĩ Thuần cúp máy, đưa tay nâng cằm, giống như đang suy nghĩ điều gì, ngắm khuôn mặt xinh đẹp phía bàn đối diện đang nghiêng đầu nhìn phong cảnh bên ngoài khung cửa sổ.“Tiểu Ngọc nói sao?” Nhận thấy ánh mắt ấy, Dung Nhược quay đầu lại, từng lọn tóc xoăn dài mềm mại càng làm nổi bật lên những đường nét thanh tú trên gương mặt xinh đẹp.“Không có gì. Cô ấy muốn chọn một hôm để tụ tập.”Dừng một chút, Hà Dĩ Thuần nhìn Dung Nhược bằng ánh mắt phức tạp, nhẹ nhàng nói “Cô ấy nói, Vân Trạm vẫn không chịu chấm dứt hợp đồng, vì vậy văn phòng thám tử của chồng cô ấy vẫn phải tiếp tục tìm cậu.”Dung Nhược không đáp, chỉ nhẹ nhàng khuấy cốcBlueMountain, đôi mắt trong trẻo không để lộ bất cứ tâm tình gì.“Thật không ngờ, Vân Trạm nổi tiếng lạnh lùng cao ngạo trong giới thương trường lại si tình đến thế.” Tìm kiếm suốt hai năm mà vẫn không chịu từ bỏ, nếu không phải là do anh ta cố chấp tới mức quái dị thì là tình cảm với Dung Nhược quá sâu đậm.“Si tình?” Hàng mi xinh đẹp hơi nhíu lại, Dung Nhược nhoẻn miệng cười, nhưng nụ cười ấy chỉ thoảng qua rồi lại biến mất ngay lập nhấp một ngụm cà phê rồi mới tiếp tục nói “Sao không nói là anh ta cảm thấy lương tâm cắn rứt hay thấy bất an?”“Trực giác.” Trực giác mách bảo Hà Dĩ Thuần, tình cảm mà Vân Trạm dành cho Dung Nhược hết sức đặc biệt.“Nhưng trực giác của cậu từ trước tới nay vốn có chính xác đâu.” Chậm rãi bác bỏ quan điểm của người bạn tốt, Dung Nhược không tin là người đàn ông ấy có thể “si tình” với mình.“Có điều, nếu những gì cậu nói là đúng, vậy thì càng hay.” Dung Nhược khẽ nói.“Là sao?” Hà Dĩ Thuần nhìn cô đầy nghi ngờ, nhưng lại không nhận được câu trả lời.“Dung Dung, tiếp theo nên làm thế nào đây? Trước đây do cậu mất trí nhớ, lại sống ở nước ngoài, nên các thám tử trong nước không tài nào tìm ra cậu. Nhưng giờ cậu đã trở về. Theo tớ thấy, với quyết tâm mà Vân Trạm thể hiện, chỉ bằng thế lực nhà họ Vân, thì cho dù bên Tiểu Ngọc không nói gì, anh ta cũng sẽ nhanh chóng nhận được tin tức về cậu. Tới lúc đó, cậu định gặp anh ta thật à?”“Ừ.” Dung Nhược quay đầu, lại nhìn ra ngoài cửa sổ.“Nhưng không phải cậu…”“Dĩ Thuần, cậu có hiểu được cảm giác này không?” Dung Nhược không quay đầu lại, chỉ khẽ hỏi, mái tóc dài che khuất hai má, trên khuôn mặt lặng lẽ thoáng hiện chút bóng nắng. Hàng mi khẽ run run không giấu nổi vẻ yếu đuối và đau buồn.“Tớ nghĩ, nếu không tự mình trải qua chắc không thể thực sự hiểu được cái cảm giác trái tim lạnh lẽo tới vô cùng này… Cậu biết không, lúc anh ta nói ra tên Vân Hân, toàn thân tớ dường như lập tức đóng băng lại. Nhưng ngay sau đó, lại hoàn toàn bình tĩnh. Tớ không biết có nên dùng từ “bĩnh tĩnh” để miêu tả điều đó hay không. Nhưng thật sự, lúc đó tớ quả thực không có bất cứ cảm xúc gì, cũng không có bất cứ biểu hiện nào… Tớ không ích kỷ, cũng chưa từng mong muốn anh ta sẽ chọn tớ mà bỏ mặc Vân Hân đối diện với nguy hiểm. Tớ mong cả hai người bọn họ đều an toàn, còn một mình tớ đối mặt với nguy hiểm cũng chẳng sao. Thế nhưng, sau này tớ mới phát hiện, hóa ra cũng có lúc tình cảm và lý trí của con người hoàn toàn đối lập với nhau. Lúc anh ta thật sự chọn Vân Hân, tớ lại chẳng thể nén nổi cảm giác thất vọng, đau lòng. Lựa chọn của anh ta đúng với hi vọng của tớ, nhưng đồng thời cũng khiến tớ tổn thương… Tớ không thể nói rõ hơn được, Dĩ Thuần, cậu có hiểu được cảm giác của tớ không?”“Tớ hiểu mà.” Xoa xoa bàn tay đã hơi lạnh đi của Dung Nhược, Hà Dĩ Thuần xiết lấy bàn tay ấy. Cô có thể tưởng tượng được cảm giác thất vọng, đau khổ ấy, cho dù khi đó Vân Trạm làm vậy vì lý do gì, nhưng quả thực anh ta đã làm tổn thương Dung nhận hơi ấm truyền qua bàn tay, Dung Nhược quay lại mỉm cười với Hà Dĩ Thuần.“Dung Dung, vậy cậu…” Nếu cô ấy cứ như vậy thì sẽ đối mặt với Vân Trạm – người chắc chắn sẽ tìm tới trong tương lai gần ra sao?“Yêu hay không yêu, yêu nhiều hay yêu ít, những thứ đó đều chẳng thể miễn cưỡng được, phải không?” Ngắt lời Hà Dĩ thuần, Dung Nhược bình tĩnh nói.“Ừ.” Hà Dĩ Thuần nhìn cô bạn tốt, gật đầu. Dung Nhược luôn làm theo lý trí, chắc chắn có thể hiểu được chuyện này.“Vốn tớ cũng nghĩ vậy.” Hơi cúi đầu, nhìn chăm chăm vào chiếc cốc như suy nghĩ điều gì, Dung Nhược nói tiếp “Ít ra, trước khi nhảy xuống vách núi thì là vậy.”Nói xong câu đó, cô đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt trong trẻo thoáng hiện sự đau thương cùng vẻ lạnh lùng hiếm thấy.“Nhưng, sau đó tớ đã mất đi hầu hết ký ức, một thời gian dài sống ở nước ngoài, không người thân, không bạn bè, đến bản thân mình là ai cũng không biết. Một tháng trước, khi tớ nhớ lại mọi chuyện trong quá khứ, điều đầu tiên nghĩa đến, có lẽ là, tớ cũng nên để Vân Trạm cảm nhận những gì tớ đã cảm thấy lúc đó.”“Ý cậu là…” Hà Dĩ Thuần cau mày, trong đầu xuất hiện cảm giác bất an.“Không phải Tiểu Ngọc đã bảo là anh ta luôn cho người đi tìm tớ suốt hai năm nay sao? Cho dù làm vậy vì lý do gì, tớ cũng sẽ gặp anh ta.””Sau đó thì sao?”“Tớ sẽ khiến anh ta yêu tớ.” Nói xong câu này với giọng nhẹ nhàng nhưng lại đầy vẻ chắc chắn, Dung Nhược đứng dậy, nhìn về phía khuôn mặt đầy vẻ khó hiểu của Hà Dĩ Thuần.“Sau đó, anh ta sẽ tự mình cảm nhận được cảm giác của tớ năm đó.”“Dĩ Thuần, đừng ngăn cản tớ. Tớ biết cách làm của mình không đúng. Nhưng cậu cũng hiểu mà, chuyện tớ đã quyết định rất ít khi thay đổi.”“Huống hồ, mỗi người một lần, rất công bằng, không phải sao?”Quan điểm ăn miếng trả miếng không phải cá tính vốn có của cô. Chỉ có điều, mỗi khi nhớ tới Vân Trạm, nhớ lại ngày ấy, rõ ràng là gần trong gang tấc, nhưng lại như xa cách ngàn trùng, nhớ đến sự tuyệt vọng khi bị người ta kéo theo, rơi xuống vách núi, chìm trong biển lớn; thì cho dù hành động của cô có sai trái tới mức nào, hại mình hại người, thì cô cũng không muốn quay đầu lại.
305749754-phan-2-sau-khi-chia-tay-toi-o-gioi-giai-tri-bao_1240793373-phan-2-sau-khi-chia-tay-toi-o download anh-hau-cua-toi-thich-duoc-nuong-c download anh-muon-cung-em-di-toi-cuoi-cuo download aristocracy-club-cau-lac-bo-quy download bac-quan-nhat-tieu-thoi-khong-sai download ban-gai-toan-nang-cua-tong-ta download download bao-phuc-tinh-dich-dich-toi-giai-phuong-thuc-gia-cap-tinh-dich-di download boss-hung-du-2-ca-doi-chi-vi-em-221 download buoc-nham-vao-con-duong- download cao-thu- download download cha-to download chang-re-quyen-the- download chang-re-quy download chi-ai-tieu-quy-he-liet-vi-vi- download chien-long- download chien-than-cuong download chien-than- download co-anh- download co-gai-nho-rat-xi download co-vo-bi-ep-hon-cua-de download 1, co-vo-mu-bi download co-vo-ngang-tang-cua-o download co-vo-than-bi-muon-chay-dau- download con-re-quyen- download con-re-quye download download cung- download cuoc-hon-nhan-bi-mat-day-ngot-ngao-vo-yeu-be-bong-cua-dai-gia-ta download cuong-ai-thanh-hon-toi-nguyen-rua-an download cuu-cu download da download download dan-ong-tuong-lai-khong download dau-nguoi-l download de-nhat-kiem-than-79 download de-nhat-kie download download download di-the-chi-van-vat-phap download dinh-cao-p download dinh-cap-khi-van-lang download doc-gia-sun download doc-sung-tuy-tung-vuon download doc-truyen-sung-ai-cua-ba-thieu-bat-giu-cap-song-sinh-yeu-dau-cua-manh download dong-nhan-anh-hung-xa download dong-phuong-bat-bai-dong-nhan-lanh-mac-giao-chu-cung-2b-dai download dung-mau-rua- download duong-nhu-d download fanfic-dam-my-sessi download ga-an-choi-trac download gia-c download gia-vo-la-mot-ke download giang-ho-th download giup-ba-cua-lai-me- download hac-lien-hoa-phan-dien-chi-muon- download download han-thie download hao-mon-khe-uoc-tham-gi download hao-mon-nhat download he-thong-cuc- download hoa-anh-than-thu-chi-qua-tai-di download download hoa-tan-hoa- download hom-nay-thieu-phu-nhan-lai-muon-l download hop-tac-voi-de download huyet-hoa-tu-ch download ke-an-choi-bien-thanh-tong download ket-cuc-cua-viec-cuu-nham-v download khi-thieu- download k download kim-dieu-than-c download lai-bi-ban-trai-cu-nham-den download lay-nham-tong-tai-lay-nham-tong-tai-ha-nh download legendary-moonlight-sculptor-con-duong-de-vuong_qu download len-nham-xe-hoa-cuoi-chong- download lenh-truy-na-dong-cung-ai-phi-dung-voi download lenh-vo-so-1-chong-to download lien-quan-mo download lieu-trai-ch download like download luan-ket-cuc-cua-viec-trong-mat-ma-bat-h download luu-luyen-khong-quen-tinh-tu-khanh-k download ma-vuong-ngo-nga download mang-con-thien-tai-di-danh-tong download mau-xuyen-cuu-vot-boss-nam-chu-hac download mau-xuyen-thanh-nam-phu-be-cong-nam-chin download minh-hon-chinh download minh-thie download moi-tinh-dau-cua-thi download mong-co-xuye download mot-be-a-ngot-ngao-nhu-vay-co-ai-ma-k download mot-buoc-len-tien-74 download 1, mot-doi-mot-kiep-mot-doi-nguoi-lam-giang-c download nam download nam-phu-rat-k download nam-than-nha-toi-tuyet-khong-nam download nam-the-xung-hi-cua-lao-nam-nhan-nha download neu-nhu-yeu download ngay-hom-qua-da-tung_qu download nghe-loi- download ngo-la-don- download ngon-tinh-van-tich-truyen-thien-tai-tieu-doc download nguc-thanh_q download nguoi-chi download 1, nguoi-dau-yeu-15 download nguy-quan-tu-thay-chet-khon download nha-co-tieu- download download nhi-thu-nguyen-ch download nhip-tim-anh-r download niem-niem-hon- download download ninh-tieu-nhan download nu-nhan- download nu-phu-ga-thay-bi-sung-h download nu-phu-tro-lai-nu-chu-nam-chu-cut-sang-mot-ben-tranh- download om-toi-nhe-co-gai- download ong-bo-bim-sua-sieu download phan-than-he download phia-tren-m download phong-sach-luc-nua-dem-6 download phu-nhan-hom-nay-chi-da-thich-em download phuc-ninh- download quy-di-tap-dam-he-liet-de-nhi-thoai-long- download quyen-5-mau-xuyen-nu-phu-binh-tinh-mo download sau-khi-chia-tay-toi-o-gioi-giai-tri-bao download sau-khi-duong-thanh-dai download sau-khi-ly-hon-chong-cu-muon-theo-duo download sau-khi-phu-quan-bi-trun download sau-khi-tham-gia-chuong-trinh-huyen-hoc-toi-noi- download sau-khi-xuyen-ve-moi-ngay-deu-o-tu- download sci-me-an-tap_ download sieu-cap-than-co-nha download sieu-cap-than-co-nha download su-huyn download su-phu-qua-me-nguoi-do-de-pham-t download download ta-la-quy download than-m download than-y-dich- download thanh-hoa download thap-nhi-yeu-tinh-he-liet-hau-tu-xung-dai- download the-lu-khe-uoc-dai download thien-kieu-chi-nu-thai-tu-phi-dai-gi download thien download thien-tai-doc-phi-khong-de-treu download thien-thanh-thien-tha-hanh-t download thien-truong-ch download thoi-gian-cung-anh-trien-mien-2 download thu- download thu-nhan-chi-giong-cai-p download thua-pho-tong-lan-nay-thuc-su-ly- download thuy-khuyet-t download tieu-yeu-truy-tim-tin download tinh-te-sun download ti download to-huan_chuon download toi-o-thanh-pho-bat-dau- download toi-tai-hop-voi-tinh-dau-khon-nan-trong-benh-vien-tam download tong-giam-doc-bac-ty-khong-de-choc download to download tong-giam-doc-sieu-cap-giau-co-la-chon download tong-tai-truy-the-co-vo-cu-va-dua-con-th download troi-buoc-trai-tim-nu-mi download troi-noi-trong-lanh-cung-khuynh-quoc-k download trong-sinh-dai- download trung-sinh-tieu-nuong-tu-ghi-viec-k download truyen-ca-doi-chi download truyen-choc-gian-bao-boi-ong-xa-cu download truyen-tong download tu-danh-dau-bat-dau-lam-tram-ty- download tuong- download tuong-da_qu download tuyet-dai-co download van-co-nien-hoa-c download 1, vo-ho-yeu-cua-t download vo-tong-tai-em-ngoan- download 1, vuong-gia-cu download vuong-phi-buong-binh-la-th download vuong-phi-buong-binh-la download xin-hay-tha-cho download xuyen-nhanh-nu-phoi-binh-tinh-mot-c download xuyen-nhanh-nu-phoi-binh-tinh-mot download xuyen-thanh-nam-phu-si-tinh-trong-sinh-t download xuyen-thanh-nhan-vat-phan-dien-toi-ket-hon-cun download xuyen-thanh-tra-xanh-thanh-nien-tri-thuc-trong-truyen download 1, download yeu-em-them-la download yeu-em-tu-lan-dau- download download
Kết thúc cuộc họp cấp cao kéo dài suốt 3 tiếng đồng hồ, Vân Trạm một mình quay trở về văn phòng. Mới ngồi xuống, thì vừa lúc chuông điện thoại ngoại tuyến reo vang.“Trạm, Tiểu Hân về nhà chưa?”Vân Trạm tựa lưng vào ghế, trả lời câu hỏi của bạn tốt. “Vừa về trưa nay.”“Trưa nay? Ngay cả một cuộc điện thoại cô nhóc đó cũng không thèm gọi cho tớ!”“Mình còn tưởng rằng cậu đã sớm quen ròi chứ, Cao Lỗi. Tính của Tiểu Hâm vốn luôn như vậy, không phải sao?” Vân Trạm khẽ nhếch môi cười, anh hầu như có thể tưởng tượng ra, giờ phút này tên bạn thân ở xa tận nước Anh kia đang có vẻ mặt buồn bực mà lại cam chịu như thế nào.“…… Đúng vậy, từ trước đến nay cô ấy chưa từng bận tâm tới việc liệu tớ có lo lắng hay không…… Nhưng chẳng còn cách nào cả, đời tớ xác định là chịu chết trong tay cô nhóc đó.”Nghe vậy, Vân Trạm mỉm cười.“Vậy cô ấy đã nói với cậu chưa, bọn tớ dự tính kết hôn vào cuối năm nay đấy?”Vân Trạm nhướng mày. “Kết hôn?”“Ừ.”“Con bé chưa nói. Nhưng chúc mừng cậu trước nhé!”“Cám ơn! Đúng rồi, còn có một chuyện vui nữa……”Gác máy, Vân Trạm đứng dậy đi tới trước mặt tường kính. Nhớ lại những gì Cao Lỗi vừa nói, trong đôi mắt luôn luôn sâu thẳm, bình tĩnh, hiện lên ý cười — Cô bé từng luôn thích bám đuôi anh, rốt cục cũng đến lúc lập gia đó, khi anh cùng Vân Hân hủy bỏ hôn ước, những kẻ ngoài cuộc đều thi nhau đoán nguyên nhân, mà nhà họ Vân thì không đưa ra bất cứ lời giải thích nào. Thực ra sự thật rất đơn giản, nhà họ Vân có ơn với anh, việc đính hôn là theo tâm nguyện của cha nuôi lúc lâm chung, còn anh, vẫn luôn coi Vân Hân như em gái. Sau đó không lâu, Vân Hân thông qua sự giới thiệu của anh, đã tìm được người mà mình thích, đó chính là Cao Lỗi. Vì lẽ đó nên đương nhiên là hai người bọn họ lại khôi phục mối quan hệ anh trai- em nhiên, những người không rõ đầu đuôi câu chuyện thì rất dễ phỏng đoán lung gồm cả Dung tới khuôn mặt thanh tú rạng ngời kia, ánh mắt Vân Trạm bất giác trở nên thật dịu dàng. Dung Nhược, vẫn cảm thấy thiếu cảm giác an toàn, đặc biệt là khi Vân Hân xuất hiện, cô thường không tránh khỏi việc suy nghĩ miên man, vẻ u buồn ngập trong đôi mắt. Những điểm này, người sâu sắc như anh sao có thể không nhận ra. Anh biết trong lòng cô tràn đầy sự nghi hoặc, cô không dám tin, cũng không thể xác định rõ tình cảm của anh. Nhưng cô cứ giữ những nghi hoặc đó trong lòng, không chịu hỏi anh điều gì. Mà con người anh, lại không thích việc chủ động giải Vân Hân sắp phải lập gia đình. Có lẽ anh cũng nên mau chóng dùng hành động thực tế nhất để xóa tan mọi lo lắng trong lòng trời tối dần. Giọng thư ký vang lên từ điện thoại nội bộ “Tổng giám đốc, có một vị họ Trần nói có chuyện quan trọng muốn nói với ngài.”“Nối máy cho tôi.” Có chút suy tư, Vân Trạm quay về bàn làm việc.“Tổng giám đốc Vân!”“Tôi đây. Xin hỏi anh là ai?”“Tôi chỉ là nhân vật nhỏ thôi, anh không cần biết đến đâu. Tôi gọi tới là muốn báo cho Tổng giám đốc Vân một tin.”“Tin gì?” Vân Trạm nhíu mày. Trực giác mách bảo anh rằng đây chắc chẳng phải là tin tức tốt lành gì.“Cũng không có gì. Chỉ là muốn trò chuyện với anh, vừa lúc lại “chạm mặt” bạn gái cùng em gái của anh, nên trước mời các quý cô đó đến chỗ tôi chơi đã. Trước mười hai giờ trưa mai, tôi sẽ gọi lại cho anh.”Chỉ còn tiếng “tút” liên tục truyền đến từ điện thoại, cơn tức giận cùng sự bất an chưa từng có đồng thời trào lên trong lòng Vân biển ào ào đánh vào vách đá. Dung Nhược bị trói chặt hai tay hai chân, chật vật ngã ngồi trên đỉnh núi, mái tóc dài xoã tung theo gió, loà xoà nơi hai gò má, nhưng cô vẫn có thể thấy rõ con người điển trai quen thuộc đang bước từng bước lại gần kia.“Trạm!” Vân Hân ở bên cạnh gọi to, nếu không phải đang bị giữ chặt, hẳn đã lao ngay về phía Trạm dừng lại cách đó không xa, ánh mắt anh lướt qua phía tiếng gọi, rồi nhanh chóng quay về, bình tĩnh đánh giá gã đàn ông đang đứng giữa hai cô mặt có chút quen thuộc, nhưng anh nhất thời không thể nhớ nổi mình với gã trung niên có vẻ khốn quẫn này từng có khúc mắc gì.“Tôi đã đến rồi. Thả hai người họ ra đi.” Giọng nói không cao, nhưng lại ẩn chứa sự uy nghiêm không thể coi thường.“Được thôi!” Gã trung niên miệng thì đáp ứng, nhưng cánh tay đang túm lấy hai cô gái lại không hề thả lỏng ra chút nào.“Loại người thông minh như mày đương nhiên sẽ không làm những việc mình không nắm chắc. Tao biết chắc chắn hôm nay mày sẽ mang theo cảnh sát tới cùng, chỉ là chúng nó nấp ở chỗ tao không thấy được thôi.”Mặc dù trong lòng Vân Trạm căng thẳng, khuôn mặt anh vẫn giữ vẻ bình thản. Đúng vậy, hiện tại lực lượng cảnh sát đã “giăng lưới” vây kín xung quanh bọn họ. Vụ việc có liên quan đến sự an toàn của Dung Nhược và Vân Hân, anh không thể làm bừa được.“Nhưng không sao hết, chúng nó có đến đây cũng chả dọa được tao! Hôm nay tao đứng ở đây là đã không tính đến chuyện còn sống trở về rồi!”“Rốt cuộc thì anh muốn gì?” Nhìn kẻ đã gần như mất hết lý trí trước mắt, sự lo lắng của Vân Trạm càng tăng nhìn thoáng qua Dung Nhược, từ đầu tới giờ cô vẫn ngồi đó, im lặng đến lạ kỳ. Mái tóc dài rối tung che khuất gương mặt cô, khiến anh không thể thấy rõ biểu cảm. Nhìn thấy sợi dây thừng trói chặt ở cổ chân cô, ánh mắt anh bỗng trở nên lạnh lùng hơn hẳn.“Tao chẳng muốn gì cả. Chỉ đơn giản là muốn mày cũng nếm thử mùi vị tan cửa nát nhà thôi!”“…… Chúng ta biết nhau?” Vân Trạm hơi nheo lại mắt, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt gã đàn ông đằng trước, cố nhớ ra chút gì đó.“Không! Không biết! Nhưng, chính bởi vì mày, công ty của tao mới phá sản! Bởi vì Vân thị quá lớn mạnh, nên hạng tép riu như tao mới bị chèn ép không ngóc đầu lên nổi! Vợ tao mới bỏ trốn cùng thằng khác! Con gái tao vì đi tìm mẹ nó mà bị xe đâm chết trên đường! Tao bây giờ ngay cả cái gọi là “nhà” cũng không có!…. Tất cả, tất cả những việc này đều là vì mày!” Trong lúc lên án Vân Trạm một cách kịch liệt, tên bắt cóc lôi hai cô gái lui lại phía sau mấy bước.“Khoan đã!” Vân Trạm hét lên ngăn cản rồi lặng lẽ tiến lên trước một cách thật tự nhiên, “Cho dù tất cả những gì xảy ra đều do tôi, như vậy chuyện đó cũng không quan hệ gì đến hai người bọn họ. Anh thả bọn họ ra trước đã… ”“Có! Ai bảo không quan hệ! Một đứa là bạn gái của mày, một đứa là em gái mày.” Gã ngừng lại, liếc mắt nhìn Vân Hân đầy ẩn ý, “Hay là, cũng không chỉ đơn giản là “em gái” mà thôi, hai đứa chúng mày trước kia còn là vị hôn phu – hôn thê cơ mà! Tao nghĩ nếu cả hai đứa đều chết, mày cũng sẽ cảm nhận được nỗi thống khổ của tao!”“Thả họ ra đi! Anh có thể tuỳ ý xử trí tôi!” Vân Trạm không nhịn được bước lên trước một bước, lời nói điên cuồng của gã đàn ông khiến anh khiếp đàn ông quay đầu đi, ra vẻ suy ngẫm trong chốc lát, rồi cười đầy ác ý, “Thả hai đứa này sao, cũng được thôi! Thế này đi, hai phát súng, đổi hai mạng, thế nào?” Gã nói xong, tạm buông ra Dung Nhược, rút một khẩu súng giấu trong áo ra.“Không được!” Dung Nhược vốn im lặng không nói gì, khi nhìn thấy tên đàn ông có súng vội hoảng sợ kêu to. Cô liều mạng lắc đầu với Vân Trạm, đáng tiếc, anh như không hề biết đến, vẫn kiên định nhìn thẳng về phía trước.“Trạm! Không cần!” Vân Hân khóc nức nở la lên.“Sao nào, Vân Trạm? Tao thấy chuyện này quá công bằng!”“Làm sao biết anh nói giữ lời hay không?” Vân Trạm vừa bình tĩnh trả lời, vừa lén đưa tay ra sau lưng, ra hiệu cho những cảnh sát đang nấp một bên chuẩn bị hành động, ý bảo họ không cần manh động.“Việc này à…… Không sao! Tao có thể thả trước một đứa làm cam đoan, thế nào?” Kẻ kia cười thật giả tạo và Trạm lần lượt nhìn về phía Dung Nhược và Vân Hân, sau đó trầm giọng trả lời “Được.”“Vậy, mày chọn đứa nào đây?”“Vân Hân.”
“Trạm, nhớ anh quá!”Dung Nhược đứng bên sô pha, cô im lặng nhìn Vân Hân vừa vào nhà đã cười tươi như hoa sà vào vòng tay Vân Trạm.“Anh cũng nhớ em.” Vân Trạm mỉm cười, vỗ về lưng cô gái đang rúc trong lòng mình, “Một năm nay thế nào, chơi vui không?”“Đương nhiên rồi! Em phát hiện mình đã phải lòng nước Anh.” Vân Hân ngẩng đầu lên cười rạng rỡ.“Dung Nhược, đã lâu không gặp!”“Đã lâu không gặp.” Dung Nhược chào đáp lại, ánh mắt cô không tự giác ngừng ở hai con người đang dính vào nhau lần ba người bọn họ cùng một chỗ, cô đều nảy sinh cảm giác — có lẽ, Vân Trạm với Vân Hân, mới là một cặp trời năm trước, con nuôi của nhà họ Vân cùng “thiên kim” duy nhất nhà họ Vân hủy bỏ hôn ước đã đính nhiều năm. Sau đó, Vân Hân bay đi Anh quốc xa xôi; Còn cô, thì tình cờ quen biết anh tại một tiệc rượu, Tổng giám đốc đương nhiệm của Vân thị – Vân Trạm. Nhưng, qua mấy năm nay, cô đã sớm nhận ra, thái độ của Vân Trạm đối với cô và thái độ của anh đối với Vân Hân có sự khác tôn trọng cô, chiều chuộng cô, đối tốt với cô, nhưng, con người lúc nào cũng lạnh lùng như anh, rất hiếm khi cười thực trìu mến, tự nhiên mà thân mật với cô như lúc anh ở cạnh Vân giác chua xót trong lòng là điều khó tránh được, nhưng cô cũng không thể không cảm thấy nghi ngờ, nếu Vân Hân đặc biệt với anh đến thế, thì sao lúc trước anh lại hủy bỏ hôn ước?“Dung Nhược?”“…… Gì?” Tiếng gọi của Vân Hân đã kéo ý thức cô quay trở lại.“Nghĩ miên man gì vậy? Tối nay mọi người ra ngoài ăn đi. Trạm làm chủ chi, được không?” Nói tới câu cuối, Vân Hân quay đầu lại cười, hỏi Vân Trạm.“Không thành vấn đề. Ngồi máy bay mười mấy giờ rồi, trước vào phòng nghỉ ngơi một lát đi, anh đã bảo quản gia dọn dẹp lại phòng cho em rồi.” Vân Trạm nói xong, với tay lấy chiếc áo khoác vắt trên ghế sô-pha mặc vào, xoay người nhìn Dung Nhược, “Công ty còn một cuộc họp nữa, tối nay em với Tiểu Hân tới công ty rồi mình đi ăn luôn.”“Vâng.” Dung Nhược gật gật đầu, tiễn Vân Trạm ra cửa.
"Yêu vẫn nơi đây" là câu chuyện kể về hành trình tình yêu đầy sóng gió của Vân Trạm và Dung Nhược. Dù đã ở bên nhau ba năm nhưng Vân Trạm vẫn biết là Dung Nhược vẫn luôn cảm thấy bất an về tình yêu của họ, cũng như có rất nhiều khúc mắc liên quan đến mối quan hệ giữa anh cùng Vân Hân - cô em gái nuôi và cũng chính là vị hôn thê cũ của anh. Tránh để Dung Nhược nghĩ ngợi quá nhiều, Vân Trạm quyết định tiến xa thêm một bước, dùng hành động thực tế để xóa tan mọi lo lắng, nghi ngờ trong lòng cô thì cũng là lúc một biến cố ập đến. Cô cùng Vân Hân bị bắt cóc. Lúc chứng kiến sự điên cuồng của tên bắt cóc, nhìn những vòng dây trói chặt quanh tay chân cô, đôi mắt anh lạnh dần nhưng khi được cơ hội lựa chọn người để cứu, anh lại không chút do dự chọn Vân Hân. Lúc bắt gặp đôi mắt hờ hững của Dung Nhược, lòng anh quặn lại và khi nghe những lời nói đầy ẩn ý của tên bắt cóc, anh đã không thể giữ nổi bình tĩnh. Nhưng còn chưa kịp quay người lại, tiếng súng nổ bỗng vang lên bên tai, đến cùng nó là nỗi đau thấu tâm can rồi cả người anh bị một lực vô hình đẩy về phía trước. Phía sau là tiếng cười điên cuồng, tiếng bước chân nhưng bóng hình cô thì không còn nữa, chỉ còn lại những người cảnh sát mặc thường phục bên mép đá. Mọi thứ chìm vào bóng tối và dường như anh nghe ai đó gọi tên cô... Hai năm lặng lẽ trôi qua, sau vụ bắt cóc ấy, anh trở thành người tàn tật nhưng chưa một lần anh ngừng đi tìm cô. Bao nhiêu năm kiếm tìm cũng là chừng ấy năm mòn mỏi, thế mà trớ trêu thay khi gặp được rồi, Dung Nhược lại bị mất trí nhớ. Liệu Vân Trạm còn có thể khiến cô trở về bên anh một lần nữa và tìm về bến đỗ cho tình yêu của họ? Tôi sẽ không đi quá sâu vào từng chi tiết bởi truyện khá ngắn, nếu kể hết ra sẽ không còn gì thú vị nữa. Vân Trạm là một trong những nam chính tôi khá ấn tượng. Tác giả đã xây dựng thành công một nhân vật si tình tuyệt đối nhưng đối với tôi, trong sự si tình ấy vẫn tồn tại lí trí. Là con nuôi của Vân gia, anh đồng ý làm theo di nguyện của cha đính hôn với thiên kim duy nhất nhà họ Vân, nhưng khi Vân Hân tìm được tình yêu thực sự là Cao Lỗ thì họ đã hủy hôn. Anh không thể bỏ rơi Vân Hân, vì cô là con gái của người đã mang ơn dưỡng dục anh, là người mà từ nhỏ đến lớn anh luôn xem như em gái và quan trọng nhất còn là vì cô đang mang thai. Vì vậy Vân Trạm dành cho Vân Hân một cơ hội sống trước và sẽ dùng chính bản thân mình để cứu Dung Nhược. Thế nhưng, có lẽ chính anh cũng không thể ngờ tới sự điên cuồng của tên bắt cóc khi hắn đã liều mình kéo cô cùng chết. Suốt hai năm qua, chưa một ngày anh quên đi, không một ngày nào anh ngừng mong chờ được gặp lại bóng dáng mảnh mai ấy. Đến khi quay về, dù biết Dung Nhược giả vờ mất trí nhớ để trả thù, anh vẫn không vạch trần, cũng không giải thích với cô về sự lựa chọn của anh năm ấy. Nhưng có lẽ Vân Trạm không hiểu, có những tổn thương không nói ra sẽ không được thứ tha, vì vậy họ cứ thế tự giày vò lẫn nhau. Còn nữ chính Dung Nhược, cô là một cô gái hiền lành, trang nhã. Cô yêu Vân Trạm rất sâu đậm, vì yêu nên mới có đủ dũng khí ở bên anh dù vẫn mang theo nỗi bất an về tình yêu giữa họ. Đoạn tình cảm ba năm bên nhau vẫn không đủ khiến anh chọn lựa cô. Có lẽ ngày ấy bên vách đá, Dung Nhược đã biết trước kết quả nhưng khi chính anh nói ra cô mới hiểu, cô cũng biết ghen tị. Tâm lí của nhân vật Dung Nhược được miêu tả hết sức tự nhiên, không quá phóng đại và rất thực tế. Trong hoàn cảnh ấy, khi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh hơn bao giờ hết, làm sao có thể còn bao dung, tha thứ khi người mà mình yêu nhất lại dứt khoát lựa chọn cứu vị hôn thê cũ mà không hề đắn đo suy nghĩ? Nếu như, chỉ nếu như thôi, trong giây phút ấy, Vân Trạm chần chừ một chút chắc có lẽ cô cũng chẳng hận anh đến thế. Bởi vậy khi Dung Nhược chọn ích kỉ trả thù anh, quyết định ấy khiến người ta hoàn toàn có thể thông cảm được. Tôi tưởng tượng trong con người Dung Nhược có hai tính cách cùng tồn tại, một quay cuồng hận thù, một lại yếu đuối không đành lòng. Giận Vân Trạm đến thế nhưng khi thấy anh trở nên tàn tật, cô lại không thể cầm được cái nhìn xót xa. Có lẽ khi quay về, mục đích duy nhất của cô cũng chỉ là muốn hỏi anh một câu “Ba năm bên nhau, đã có khi nào anh thực sự yêu cô chưa?” Còn cô, bởi vì yêu nên mới hận đến thế nhưng phải chăng hận thù lại càng chỉ khiến cô muốn gần gũi anh hơn. Cho đến lúc không thể dối lòng thêm nữa. Dung Nhược đã lần nữa chọn trở về bên anh, trở về bên tình yêu duy nhất của cô. Truyện rất ngắn vì vậy không tránh khỏi nhịp truyện có chút nhanh. Mặc dù vậy tôi vẫn cảm thấy tâm lí nhân vật được tác giả miêu tả rất tròn trịa và hợp lí. Hai nhân vật chính tựa như được sinh ra là để dành cho nhau. Chỉ có Dung Nhược mới có thể khiến Vân Trạm trở nên tự ti. Ngày đó bên tiệc rượu, thấy cô đang xinh đẹp khiêu vũ bên thiếu gia nhà họ Diệp, anh đã cố gắng đứng dậy trên đôi chân của mình, trong mùa đông lạnh giá và cảm thấy bất lực khi đôi chân ấy không còn chút cảm giác gì. Anh không thể khiêu vũ cùng cô, không thể khiến cô vui vẻ được như thế. Ngược lại, cũng chỉ có Vân Trạm, chỉ có thể là anh mới có thể khiến Dung Nhược rung động, mới khiến cô không đành lòng mà buông bỏ hận thù. Chân thành mà nói “Yêu vẫn nơi đây” không phải là một bộ truyện đặc sắc, nội dung không có gì mới mẻ, lối hành văn vẫn còn khá nhiều thiếu sót nhưng thực sự vẫn đủ lôi cuốn để khiến một người khá kén truyện như tôi vui vẻ nhảy hố. Văn phong mạch lạc, trình tự diễn biến khá logic, hợp lí, tạo được sự đồng cảm cho người đọc. Vì vậy nếu có thời gian, các bạn hãy đừng e ngại mà hãy thử đón đọc một lần và trải nghiệm cùng những yêu hận của cặp đôi Vân Trạm - Dung Nhược để tin rằng rốt cuộc sau tất cả, tình yêu vẫn nơi đây chờ đợi người quay về. Review by Ninh Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** “Trạm, thật nhớ anh”. Dung Nhược lẳng lặng đứng bên cạnh sô pha, nhìn Vân Hân vừa bước vào cửa đã vội vã nhập đầu vào ngực Vân Trạm. “Anh cũng nhớ em”. Đôi tay vuốt ve tấm lưng cô gái trong ngực, Vân Trạm mang theo nét cười trên gương mặt, “Một năm qua vẫn khỏe chứ?” “Ừm! Em phát hiện, em đã yêu Anh quốc”. Ngẩng đầu lên, Vân Hân cười nói. “Dung Nhược, đã lâu không gặp!” “Đã lâu không gặp”. Chào hỏi xong, Dung Nhược bất giác đem tầm mắt dừng lại trên hai thân hình đang ôm nhau kia. Cứ mỗi lần, ba người bọn họ ở cùng một chỗ, cô lại có một loại ảo giác ——- có lẽ, Vân Trạm cùng Vân Hân, mới là một đôi trời sinh. Ba năm trước đây, người con nuôi cùng thiên kim duy nhất của Vân gia đã giải trừ hôn ước vốn được lập từ lâu năm. Sau đó, Vân Hân bay sang Anh quốc, còn cô, thì đã gặp gỡ và quen biết Vân Trạm – tổng giám đốc đương nhiệm của Vân thị – trong một buổi tiệc rượu. Nhưng vài năm trôi qua, cô sớm biết, thái độ của Vân Trạm đối với cô cùng Vân Hân không hề giống nhau. Anh tôn trọng cô, nuông chiều cô, đối tốt với cô, nhưng là, người luôn lạnh đạm như anh, rất ít khi lộ ra nụ cười thân mật, tự nhiên, yêu chiều như khi đối mặt với Vân Hân. Cho nên, song song với đau lòng, cô không chỉ một lần nghi hoặc, nếu Vân Hân đặc biệt đối với anh như vậy, trước kia, vì sao anh lại đòi giải trừ hôn ước? “Dung Nhược?” “……..Ừ?” Thanh âm của Vân Hân kéo suy nghĩ của cô về. “Đang suy nghĩ gì đấy? Buổi tối, chúng ta đi ra ngoài ăn cơm đi. Trạm mời, ok?” Câu cuối cùng, cô quay đầu cười hỏi Vân Trạm. “Đương nhiên không thành vấn đề. Ngồi trên máy bay mười mấy tiếng, vào phòng nghỉ ngơi chút đi, phòng anh đã kêu quản gia sửa soạn giúp em rồi”. Nói xong, Vân Trạm cầm áo khoác vắt ở bên sô pha mặc vào, xoay người nhìn Dung Nhược,”Công ty còn có chút việc, buổi tối em ở lại đây cùng Vân Hân, sau đó đi ăn luôn”. “Ừm”. Gật gật đầu, Dung Nhược đi theo sau tiễn Vân Trạm ra khỏi cửa. ————————— Đã xong ba giờ hội nghị, Vân Trạm một mình trở lại văn phòng. Vừa ngồi xuống, tiếng chuông điện thoại đã đúng lúc vang lên. “Trạm, tiểu Hân về nhà chưa?” “Về từ giữa trưa”. Tựa lưng vào ghế ngồi, Vân Trạm đáp lời bạn tốt. “Giữa trưa? Cô ấy thậm chí ngay cả điện thoại cũng không thèm gọi cho mình!” “Cao Lỗi, mình còn tưởng rằng cậu sớm đã hình thành thói quen. Tiểu Hân vẫn luôn như vậy, không phải sao?” Khóe môi lộ ra một tia cười nhạt, Vân Trạm cơ hồ có thể tưởng tượng được, giờ phút này ở Anh quốc, bạn tốt đang mang vẻ mặt buồn bực và bất đắc dĩ cỡ nào. “…..Đúng vậy, giống như cho tới bây giờ cô ấy cũng chưa hề để ý đến lo lắng của mình…..nhưng mà, không có biện pháp, mình chính là bị cô ấy thắt đến sít sao”. Mời các bạn đón đọc Tìm Về Dấu Yêu Yêu Vẫn Nơi Đây của tác giả Tình Không Lam Hề.
yêu vẫn nơi đây